2. Trung cuộc trận kỳ:
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009
Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2009
Những mảnh đời bất hạnh: Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 9:
Những mảnh đời bất hạnh:
Đời người …
Sung sướng... trong sinh ra
Hạnh phúc …Trong lớn lên bên trong tổ ẩm .
Ý chí … Trong trưởng thành và tạo lập .
Viên mãn … Trong tuổi già .
Đó là cuộc sống .
Nhưng đôi khi:
Đau khổ trong nước mắt .
Đau thương và mất mát .
Số phận nghiệt ngã
Tâm hồn ngã quỵ .
Ta chết đi, nên chăng?
Không!
Ta càng phải sống !
Đó “ Ta càng phải sống “ Là câu nói của lão điên. Lão điên khi nhắc đến ở cái thị trấn Vôi, Kép tỉnh Bắc Giang nầy ai mà chả biết .
Cái lão ở truồng suốt ngày đi lang thang khắp ngõ phố, và thường xuyên nằm ngũ trước cái UBND nầy, từ bao năm đã tạo được hình ảnh loang lỗ trong tâm trí tụi nhóc chúng tôi. Nhưng cái làm cho người ta nhớ nhất vẩn là câu nói “ Không, ta càng phải sống “ ấy cứ như múi kim đâm vào tâm hồn mọi người .
Cái hình dạng trần trụi, đen nhẽm, lông lá đầy rẫy ở những chố cần đầy ấy cứ như thôi thúc . Cái đầu bết lại với những rợi tóc lâu ngày không tắm gội, qua thời gian đan kết lại thành những sợi to đùng và xám xịt như cái ổ chó. À không: giống các cầu thủ bóng đá bên tây hơn . Chí khác là ít tắm gội nên thế .
Hình ảnh về lão bắt đầu từ năm 1976 . Không, đúng ra là Lão về cái làng nầy từ những năm đó .
Đó là vào tiết thu …..
Nam ơi . Nam ơi . Về đi anh .
Ông bí thư xã đang chờ Anh ở nhà ấy .
Đang dạy học ở lớp nhưng nghe tiếng vợ gọi . Nam chợt đưa mắt nhìn ra cửa lớp . Cái dáng hớt ha hớt hải của Hương làm anh cảm động lắm.
Anh đưa mắt xuống đám học sinh và nói:
Cả lớp nghỉ ít phút . Rồi bước ra cửa .
Có gì thế em? Nam hỏi .
Anh à . Ông bí thư đang chờ anh . Có giấy triệu tập, động viên … Anh lên đường nhập ngũ .
Nghe tới đây . Nam nghe lổ tai mình như lùng bùng, quả tim mình như nhảy nhót "bản dòng sông ly biệt" thì phải .
Và cứ thế . Như bao thanh niên khác . Nam lên đường đi B. Dù sao cũng xa nhà. Đã xa nhà thì ta nên tích lũi, phấn đấu . Chẳng mấy chốc anh đã lên tới chức chính trị viên đại đội .
Trường Sơn. Hai chữ nghe hải hùng theo bước tiến . Những hôm trời mưa, những cơn mưa rừng như kéo dài mãi, từ ngày sang đêm. Những con muối vằn kéo nhau từng đàn vây lấy những thân người đã xanh nhợt màu của úa . Những cái đói cồn cào thâu đêm . Khi ta đói ta càng khó ngủ, trong đêm tiếng rên của đồng đội . Tiếng kêu mẹ của những người hấp hối.Tiếng bom nghe xa xa và tiếng đất rung chuyển . Cộng với mùi hôi thối kéo theo dọc đường hành quân. Thỉnh thoáng có những đồng đội hy sinh, đang bốc mùi thối rữa, hình ảnh những xác chết không kịp chôn nằm trên chiếc võng trắng xóa vì giòi bọ …. Tất cả chí còn nghĩ làm sao để sống .
Cái ý chí đã được thay dần bằng chữ tồn tại. Muốn tồn tại thì chí còn cách tiến bước. Lùi ư: Ai cho mình lùi? Mà lùi vào đâu?....Nên nhớ cái dư luận xã hội có thể quyết định sống chết của một cả nhân . Nam không thể trái ngược với dòng chảy đó …
Thời gian cứ thế trôi theo những cơn mưa rừng .
Còn tiếp
Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009
Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 8:

Thời gian. Phải, khoảng thời gian mấy chục năm áp dụng đã có thể tự trả lời cho cái hay của nó chăng?. khoảng thời gian đó đã vạch ra trước mắt chị sự tối dạ hay đức tin mù quáng về nó. Và chính nó tạo nên cái cả thể quái thai về chính trị và kìm hảm sự phát triển tự nhiên. Nghĩ đến đây Chị liên tưởng đến những thằng, những con nghiện ma túy đang tràn ngập xã hội. Sự thay đổi tính nết khi con người muốn thăng hoa tột cùng là thế đó. Nó đúng như suy nghĩ và hành động của một thằng nghiện.
Hà là một chàng trai có tiếng thông minh và nhanh nhẹn thuộc dạng bậc nhất trong một khối xóm. Cái dáng cao cao thanh mãnh cộng với khuôn mặt khả ái làm chết bao trái tim của các cô gái mới lớn trong vùng. Có lẽ Hà sẽ tiến xa trong con đường chinh phục chị em, hay trong công danh nếu như không bị trở ngại là quá rụt rè, ăn nói cộc lốc, ngại tiếp xúc của mình.
Tốt nghiệp phổ thông trung học loại giỏi Hà ra thành phố học đại học. Cũng từ đây, một thế giới khác hiện ra. Hà đặt câu hỏi?
Đại học hay là học đại đây. Khi: Người cẳm cúi học thì lại thua người có quang hệ sẳn có. Hà nhận ra rằng cái xã hội trong đó có mình được tạo nên nhờ những mối quan hệ chằng chịt của chế độ. Cái nầy trong lý thuyết Mác - Lê cũng có nói đến. Như vậy CNXH thực chất là quan hệ xã hội của một ít người, quan hệ đó là mối quan hệ máu mũ, dòng tộc, tình cảm đan xen, chồng chéo và rối tung lên. Nói chung là quan hệ trị vì. Tất cả, những sinh viên, công nhân, hay cán bộ mới đều như một con thiêu thân đêm ngày bay vào vùng trời quan hệ chí để tồn tại và sống còn.
Cũng từ đó Hà thay đổi chiều hướng suy nghĩ của mình. Mà nó quá rõ ràng, khi con người ta thay đổi suy nghĩ, hướng đi cho chính mình. Thì con người mình cũng dần đối thay. Hà lao vào quan hệ. Tìm cách tiếp cận với những cô gái con quan, kết bạn với những công tử con của các ông cấp lớn. Những buổi ăn theo lũ bạn thâu đêm, những quan hệ yêu đương, trai gái mờ ám... Dẫn đến Hà đã nghiện.
Giờ đây: Hà như một con người cõi âm đúng nghĩa, hốc hác, con mắt trơ ra. Dáng đi xiêu xiêu, run run... Hậu quả của những cuộc truy hoan bất tận gây ra bởi cái lý thuyết không cần truyền thống, không cần đạo đức... Chí cần có " khoa học biện chứng " và thực dụng.
Những hôm Hà về muộn, nơi căn phòng chật hẹp với con mụ già đáng tuổi mẹ mình thì cả xóm đều biết. Giọng nói cứ văng vắng đêm thâu. Cách sinh hoạt ngược đời của nó cũng khiến người ta phải suy nghĩ. Ăn sáng vào giờ ăn trưa và ăn tối vào lúc trời gần sáng. Đặc biệt những lúc phê thuốc Hà đúng là bậc thiên tài trong thuyết giảng, thuyết pháp:
Đôi mắt nhắm nghiền, cái dáng Hà ngồi trước mâm cơm cứ đong đưa. Cái lưng dài như ngọn tre trước gió của èo ọt, xoay quanh. Đôi đũa cầm tay chí chờ dịp rơi xuống, nhưng chẳng bao giờ rơi vì Hà biết nó là cần câu cơm của mình. Nghiện vẩn phải ăn mà...
Nó gắp thức ăn và cứ cầm thế mãi. Miệng cứ thao thao mọi thứ trên trời dưới biển. Vốn là thằng ít nói, cộc lốc. Nhưng giờ đây nó nói lưu loát lắm, kết quả của những toan tính cho sự nghiệp Quan và Hệ của nó. Nó nhận xét về cách làm của ông kia bà nọ. Nói thằng nầy ngu, con kia dại... Nói chán nó quay qua chính quyền. Nó nhãi giọng ông chủ tịch:
" Tôi nọi, đồng bạo nghe rọ không.
Nếu đồng bạo trả lời RỌ, thì từ ni:
Tiếng Nghệ An sẽ là tiếng phộ thông Việt Nam ".
Nó nói trơn tru như những bậc thuyết pháp đại tài. Âu cũng là nghiệp quả. Bởi đức phật rất chân phương và mộc mạc. Ở họ từ trong tim đã là một xã lợi không cần che dấu. Chí có con người thường thôi. Đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại. Hoạc tìm cách tô thêm cho khuất đi nét đen tối. Những cao tăng hoa lá, hay nhưng vị sư, một khi đã thấm nhuần tư tưởng vô thần đều có cứ chí của một người nghiện.
Còn tiếp.
Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009
Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 7:
Cô Việt người bị đơn, nhưng đáng ra cô là nguyên đơn mới phải. Nói cô Việt chứ thực ra để nói đúng thì phải nói người nhà cô Việt., anh em cô Việt. Cô Việt giờ chí mỗi cô con gái, nhưng anh em cùng ở một nhà, tình thâm máu mũ chắc cũng đến vài chục người. Người phụ nử đại diện cho sự vất vã, nổi khổ cực và nhiều nước mắt nầy lại tạo nên nét kiêu hãnh và được sự tôn trọng của cả mọi người trong thôn.
Cái đáng nói là con cô Việt. Cô con gái theo con lão Trung, làm gì, ăn gì cũng lão Trung, Một lão trung, hai lão Trung.
Chính vì thế mà đưa về dạy cho tụi thả trâu bọn tui học những từ lạ hoác à.
Vĩ dụ thế nầy nha:
Chữ C: Mẹ tui dạy tui đọc kiểu như “ xê” , cúp “ C- xê 1 “ chẳng hạn.
Chị ấy bảo sai. Phải đọc là cờ mới đúng. C: cờ. Nó hình như dễ đánh vần, phát âm hơn thì phải. Vĩ dụ:
A cờ ác …. C … ác …. Nặng …. Cạc . Con – c..c. Vần hơn nhiều.
Nói chung chị ấy đưa toàn sách lạ, nó chả giống sách trước đây. Thấy nhiều lần Chị toàn nói: hào lạ, hào quen., suốt ngày cứ hào lạ, hào la… Tui bực mình gắt:
Chị nói chẳng giống ai.
Chị đưa mắt nhìn tôi. Với giọng nguýt môi, Chị bảo:
Vẽ chuyện, biết cái gì.
Cách mạng văn hóa đó, hay còn gọi là đại văn hóa. Biết chửa.
Chị vừa nói vừa cầm lấy cái tai tôi, véo mạnh một cái, nguýt môi bỏ đi.
Sau nầy tui mới biết đại văn hóa là văn hóa mới. Mới tức là không cũ, không thuộc về củ như đồ vật cũ, trâu bò cũ, gạo cũ, nước sôi để nguội cũ vân vân và vân vân.. . cũ. Cách mạng là thay thế, là làm cái mới, bỏ đi cái cũ. Ghép hai chữ ấy với nhau thì tức là làm văn hóa mới, bỏ đi văn hóa cũ … Trong nhà, ngoài ngõ có sách báo cũ, tranh củ, chùa cũ, nhà thờ cũ …tư tưởng cũ đều phải đốt đi, phá đi xây cái mới… Cho nó có văn hóa. Thậm chí con người cũ cũng thế, chung nhau với những cái kia.. Đốt hết đi. Trồng con người mới. Xây dựng các thiên thần, vị thánh mới, tạo nên các lời tiên tri giả, làm cho người thường lên thánh....Đó là con gái cô Việt. Còn Anh con trai thì tụi tui nghe nói đi đâu rất xa, có tin nghe nói đã chết. Ấy quên phải nói là hy sinh chứ:
Hy là hi vọng. Sinh là sinh ra, là sinh tồn, là tái sinh… Như vậy hy sinh tức là hi vọng tái sinh.
Úa cha: vô thần cũng có tái sinh. Mới quá hỉ.
Nói thế thôi. Nhưng Chị và người của Chị đều thuộc vào hàng hoạt bát, năng động cộng với mưu mô thuộc hàng bậc nhất. Có tiếng nói và có thế lực trong cái danh gia vọng tộc nầy. Tuổi trẻ tài cao: Chị đã biến không thể thành có thể. Biết chịu đựng gian khó và trong mình cũng luôn luôn nuôi mộng bá vương. Cũng chính vì thế nên cuộc đời Chị phải cầu cạnh, phải nịnh nọt… Để với mong muốn sự nghiệp của mình thành công. Mà nó thành công thật:
Đó là cái thủa vào những năm 1930. Lúc đó, Chị nhớ rõ lắm.
Thời mà cái từ dân tộc, Đất – Nước chẵng ai dám viết, chẵng ai hình dung ra cái hình dạng nó ra sao, đất nước đi đâu và về đâu. Cuộc sống trần thế lúc nào cũng có hai mặt mâu và thuẩn nên bên cạnh sự truyền bá văn minh cho người Việt thì đế quốc Pháp cũng qua đó thiết lập chính sách trị vì. Mà anh em còn đâm chém nhau huống hồ người ngoài. Thực tế đã trãi qua trước mắt Chị làm Chị suy nghĩ. Cùng trang cùng lứa thời đó có những người kiệt xuất xét theo phương diện một con người như: Phan Bội Châu, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Tất Thành …. Tất cả họ cùng với Chị đã nhận ra sự nguy hại cho dân tộc, cho giống nòi.
Nhưng hỡi ôi: Số phận của mỗi người khác nhau, dẫn theo cách làm của mỗi một con người nầy cũng khác nhau. Nhưng hậu quả của của các phương pháp khác nhau đó đã ảnh hướng rất lớn đến vận mệnh dân tộc.
Hôm nay đây. Khi Chị đã đứng trên đĩnh của tột cùng danh vọng. Cai trị con dân đất nước nầy Chị cảm thấy như không còn một chút sinh lực để sống. Chiến tranh cam go, nhưng nhờ tài luồn lách, xoay xở, quan hệ có, vay mượn có…. Mới có được thành công như hôm nay.
Chị thầm cảm ơn cái gọi là lý thuyết vô sản. Hay thật. Cái hay của nó không phải ở cách làm, cái cốt lõi ở chổ nó có thể dùng để kêu gọi, để tập hợp. Đây có thể nói là lý thuyết cứ đi mãi trên sa mạc, nếu không chết ắt sẽ gặp nước.
Trong giai đoạn đó, người dân cùng khổ coi nó như một thứ nước nhiệm mầu. Cái nhiệm mầu của hứa hẹn. Của mơ ước, vổn dĩ cùng khổ. Khi đã khổ cùng thì hy vọng còn lại chính là mơ ước, ước mơ. Ra đời đúng lúc, thời cơ là cái quyết định, một cái cọc được dựng lên bằng chất liệu giả tạo ở giửa biển củng có thể là cứu cảnh. Là đích đến, là sống còn… Và chính cái đó tạo thành chế độ.
Nhưng đó là thời chiến. Còn cái thời nay. Cái lý thuyết kia trở nên như một đống bùi nhùi, một thứ hạ đẳng, thần kinh chăng?
Chị thầm nghĩ:
Còn tiếp.
Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 6:
Kế "Ám độ trần sương" là bí mật đưa quân qua con đường mà không ai nghĩ rằng ta sẽ đi qua.
Kế này áp dụng giữa lúc hai bên đang đấu tranh, chiến đấu với nhau.
Mỗi bên đều ra sức giấu mục tiêu thật của mình rồi đưa ra mục tiêu giả mà lừa đối phương.
Đây là công việc rất phức tạp, có một quá trình khúc triết. Như "Tôn Tử Binh Pháp" viết: “Việc binh là trá ngụy, có thể mà làm ra vẻ không có thể, dùng đấy mà tỏ ra không dùng, gần giả làm như xa, xa giả làm như gần. Lấy lợi mà dụ, gây rối mà đuổi, thấy khỏe thì tránh. Đầu tiên là làm mọi cách giảm nhược lực đối phương, sau rồi mới tiến hành dự định.". Ha ha ha.
Tự nhiên Lão bật cười.
Nó không ngờ tới. Lúc đó coi như ta thắng. Không phải là thắng đất nước nó. Ta chí cần qua đây trên cái mặt đất nầy, nhắc đến thằng Trung nầy mọi người phải khiếp, phải kính nể, một việc ta làm, một lời ta nói phải được hơn nó.
Chính nó đang phòng ngừa điều nầy ở ta. Cái đầu Lão gật gật mấy cái. Đưa tay lên vuốt đôi ria dài như thường lệ và là thói quen của Lão. Khuôn mặt đã tươi hơn, con mắt Lão đảo quanh một lượt khắp phòng , rồi đứng dậy theo thế tay nâng quả địa cầu trong dịch cân kinh, mà Lão còn biết cả dịch cốt kinh , làm vài động tác hít thở, vặn tay răng rắc.
Lão bước chậm rãi xuống nhà ăn. Nơi có hai nhân viên đang đợi để báo cáo với lão về mọi việc đã diễn ra trong một đêm. Lão từ tốn ngồi vào bàn ăn, nhẹ nhàng cầm cái khăn ăn bằng lụa tơ tằm vắt lên ngang ngực. Chợt Lão giật mình:
Vải nầy là gì mà êm ái lạ. Lão lại cầm lên xem . Lão đưa hai tay ra giật mạnh chiếc khăn… Bền quá. Lão nói rất nhẹ, cho chính Lão nghe . Lão đưa con mắt sang phía anh nhân viên rồi nói:
Chú gọi thằng quân nhu và thằng văn hóa thong tin đến đây. Tui có việc cần bàn với các chú ấy.
Anh nhân viên chạy vội đi. Mười lăm phút sau trở về cùng hai người khác, trên mặt những con người nầy thể hiện nết lo âu. Lão chờ hai vị ngồi xuống rồi từ tốn nói.
Các chú xem hộ đây là vãi gì? Bao nhiêu một mét, xuất xứ từ đâu?
Một người trả lời Lão với cái giọng Quảng Đông pha trộn với sự lo lắng rất khó nghe:
Thưa Anh. Đây là lụa tơ tằm, được dệt bằng tay của xứ Hà Đông bên cô Việt.
Thế hả. Phải nói thằng Dũng gởi tiếp sang nữa nha.
Nói đoạn, rồi quay sang ông Văn hóa tư tưởng nói với giọng trách móc.
Chú làm văn hóa chi rứa.
Lá cờ là nền tảng quốc gia. Thể hiện tư tưởng chế độ, là biểu trưng cho hiển pháp nước nhà…
.
Tui hỏi chú: Chú lấy vải gì may. Cờ chưa lên đã rách thế. Tui ra lệnh cho chú, Cầm lấy cái khăn nầy về, tìm đúng chất liệu đó mà may. Mà hồi xưa Ông Mao cũng lạ, Đại Hán to là thế, trung tâm của vũ trụ, sao không vẽ cờ nền đỏ và hình quả cầu giữa lá cờ cho nó đúng với tinh thần dân tộc nhỉ, kế cũng lạ …
Lão đứng lên đi ra phía hiên, nơi có thể nhìn thấy cái cột cờ trước sân nhà Lão. Dưới ánh nắng ban mai, và với cơn gió thối nhẹ … Lá cờ tít trên cao như phất phởi tung bay qua cái nghĩ của Lão . Lá cờ Đại Hán rồi đây lại sẽ tung bay trên nóc mọi nhà.
Một ngày mới bắt đầu với Lão….
còn tiếp
Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009
Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 5:
Còn cái thằng “ắm em đi ca“ tính sao đây. Cái thằng suốt ngày săm soi, lục lọi khắp mọi ngõ ngách, đánh hơi từ trong đến ngoài nhà Lão, những người xung quanh Lão. Có người nhà báo nói rất khá: “Mỹ như một công tử nhà giàu cứng đầu khó bảo” . Nhưng cái vụ thằng con trai cô Việt thì nó cũng chung chăn với mình mà. Nó buông để nó cứu thằng Đài, thằng Hàn… Nên con gái cô Việt mới thịt được thằng anh chứ. Nói chung nó cũng đi đêm. Nó đã đi trước mình từ lâu. Nó có lợi thế về uy lực và tài chính, nên nó mạnh dạn hơn mình. Nó đang dè chừng không muốn cho mình kiểm soát khu vực cũng như không muốn cho mình tạo vị thế đứng đây mà.
Nhưng mình cũng đâu có sợ nó: Thằng kia nó vừa đi đêm với con Nga và thằng Ấn về mà, thành công tốt đẹp rồi thôi. Cả hai thằng đấy đều ngại nó nên cố tập hợp để có thời gian mà củng cố chứ. Còn thời gian để làm thịt thằng “con võ sò” nữa mà. Mình hoãn binh với thằng Ấn, để yên cái vùng tây vực của thằng Âu Dương Phong lại đã, Tân với chả Cương, cứ nằm yên đấy. Còn thằng Nga thì nó thuận là đúng rồi, cái hội Na To nó đang lấn dần đó thôi. Không khôn và phòng vệ thì khốn, tính gì đến mình, mà mình muốn ăn thịt nó chắc cũng khoảng 30 năm nữa. Tính sau đi. Nói chung sau lưng mình phải bình yên cái đã. Sau lưng êm ấm thì mới tính đến chuyện tấn công hướng mặt tiền.
Hè hè có gì mà ngại. Tới đây, Lão lại tự tay bấm ngón giữa nhắc mình không được khinh địch.
Đối sách nào cho nó đây?
Lão thầm nghĩ đối thủ nầy mạnh. Mạnh cả thực lực lẫn tài năng, quan hệ vào hàng cao thủ, đối ngoại tuyệt vời. Sức dài vai rộng, lại lắm tiền của. Đối sách với nó cần phải có binh pháp, từ đó tìm ra phương pháp để đối phó với thằng nầy. Chớ dại mà đưa cái đầu liều ra là nó đập cái rụp liền à.
Rõ ràng trong ba mươi sáu chước của lão Tôn Tử thì:
Dương Đông kích Tây (đánh lạc hướng đối phương) có lẽ vận dụng nó là hay nhất cho trường hợp nầy. Ta nên theo
Kế nầy mà reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía đông cái lưỡi bò, nhưng chủ yếu lại đánh vào phía tây nơi đang có bô – xít. Kế nầy là diệu sách, bởi vì trong tất cả mọi “vấn đề “ của xã hội, từ chiến trường, thương trường, chính trường cho đến tình trường; nếu muốn điều này nhưng lại giả làm điều kia, nói điều này mà làm điều nọ, ấy là "Dương đông kích tây" vậy.
Kế này mờ ảo vô song. Nó rất khó biết, khó đoán, bị đánh bất ngờ. Kế này nhằm chuyển mục tiêu để lừa dối đối phương, khiến cho địch sơ ý, lừa lúc bất ý tấn công kẻ không chuẩn bị. “
Lão nghĩ bụng. Cái nầy dùng được.
Trong lúc cái bô- xít ở Tây Nguyên đang gặp sự phán đối của dân chúng. Công luận xem ra không thuận. Mấy thằng kia làm cái vụ nầy kém quá. Chật vật mãi, vẫn chưa đâu vào đâu. Lão thở dài thành tiếng.
Phải. Phải rồi. Có cái lưới bò nầy. Phải làm cho cái lưỡi bò nầy chấn động dư luận, qua đó kéo sự chú ý của mọi người hướng về đó, mà đưa cái bô-xít đi vào lãng quên. Theo đó ta cứ việc đưa nhân công của ta, thứ nhân công biết dùng dao và cầm súng ấy, nên tăng thêm cho nhiều vào. Cho nó ngồi chơi hay làm gì ở đó cũng được. Khi thời cơ đến ta tạo cho chúng nó đục từ trong ra.
Mặt khác, theo tin từ cô con dâu nhà nầy (con gái cô Việt) thì dạo nầy nghe chừng lòng dân không thuận. Viết thư cho con trai Lão mà có vẽ mệt mõi lắm. Nó quên mất cái cốt lõi việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.
Nó quên càng tốt, dễ sai bảo. Yên tâm qua vụ lưỡi bò nầy thì xong hết. Người dân còn phải lo nước đâu uống, cá đâu ăn, tắm giặt bằng gì? . Thì làm gì nghĩ đến chuyện đấu tranh với đòi nầy đòi nọ. Ăn còn phải tính nữa là. Lúc đó thì tôn với chả giáo, dân với chả chủ. Qua đó bớt cho tụi nó tí gánh nặng. Mình là cột trụ mình cũng nên tính cho nó. Với lại không hậu thuẩn cho nó thì nó làm gì có đất sống. người nhà con Việt nó nổi loạn lên liền ấy chứ. Thôi kế nầy là đẹp rồi. Mình vừa lợi mà con nó cũng êm, nói chung kế nầy có lẽ giờ đây nên gọi là kế chu toàn mới phải.
Thằng "ắm em đi ca" mạnh hả. Được rồi, kế nầy đây. Mà mình vẫn đang làm ấy thôi. Nó ra sao nhỉ. Lão lật mấy quổn sách bằng tre nữa ra xem. Lão đọc nhâm nhẩm:
Còn tiếp
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009
Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 4.
------------------------------
Lão Trung, người nguyên đơn trong vụ lưỡi bò mà chúng tôi vẩn phải gọi là Bác Trung. Đó là bọn nhóc thả trâu tụi tui thôi, chứ mấy đứa đi học vẫn hay gọi là Lão Trung Gù. Có lẽ lão cũng thâm nho, không. Thâm độc thì đúng hơn, giống lão Tế Tướng Gù trong phim võ hiệp hay lịch sử gì gì ý.|
Có lẽ Lão Trung nầy cũng một gien với lão kia, cũng gù, cũng him him, ty hí mắt lươn, tuớng đi nhẹ như chim, hai chân thoăn thoát, tướng tinh con cú thì phải…. Hông hiểu sao các cụ lớn lại cho thông gia với lão. Đặc biệt khi lão cười hàng ria mép cứ nhếnh lên, đáng ghét. Chắc tại một mình nuôi con nên cần người tâm sự, phòng lúc ốm đau nên cô Việt mới gả con gái cho Lão ấy chứ.
Thằng con trai Lão xấu hoắc, tui mà không chăn trâu, loạng quạng tui đẹp giai hơn, hihihhi.
Thằng con mắt lấm la lấm lét, hình hài như con mãng xà chí chực vồ mồi… Buồn ơi là buồn. Rõ là hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Hôm nay: Trước khi ra sân đình Lão Trung đã thức từ sáng sớm, Lão thắp hương vãi cụ Mao. Lão vãi xong cụ Mao thì hông biết vãi ai nữa vì từ xưa đến giờ Lão có tin ai đâu. Hôm nay Lão lo quá, Lão thấy ảnh cụ Đào treo trên tường nên Lão vãi cả cụ Đào. Cái bóng Lão vãi cụ Đào được hắt bởi bốn ngọn đèn nến làm nó trở nên hiu hắt âm u, đôi tay dài của cái bóng trở nên ngoằn nghèo, xương xấu y như Lão đang vận cửu âm bạch cốt trảo vậy.
Vãi xong, không như thường lệ, gọi gia nhân dâng trà. Hôm nay Lão im lặng đi vào thư phòng, ngồi xuống phán, xếp chân kiết gà và bắt đầu cho cái sách lược hôm sau, tại sân đình.
Trong đầu Lão giờ đây số liệu nó cứ đan xen, nó không được rõ ràng cho lắm. Chuyện cái lưỡi bò ấy. Đành phải làm thôi, không làm không được, cái Lão Mao và các Lão khác sau nầy đều nói là của mình rồi, dân tin rồi. Mà khi dân đã tin thì làm gì mà không xong. Lão thấy cái thuận thứ nhất. Nói chung cái thuận nầy làm Lão an tâm hơn. Lão sợ đếch gì cái người nhà cô Việt. Nói tuẹt ra là Lão còn dè mấy thằng khác, trong đó có thằng Đài, thằng Phi…
Lão còn nhớ cái vụ Ba Bình. Cái thằng già đốn mạt đó đã cướp nó đi trong tay Lão, khi thằng con trai nhà con Việt bị dìm chết vào cái năm định mệnh 1975. Năm đó, không trước đó, Lão đã cho người tấn công Hoàng Sa 1974 cũng để có được cái lưỡi bò nầy. Trong tình thế đang dè đầu những thằng nhà con Việt, thì Lão Đài ngang nhiên làm thịt Ba Bình, thằng này Lão thật. Cũng may năm 1988 mình cũng nhằn được một mẩu cạnh đó. Nhắc đến Lão Đài, Lão cảm tưởng như có cái xương gà đang đâm vào cái yết hầu của Lão. Cái thằng, dù sao cũng anh em ruột thịt, thế mà nó để ý gì đến. Nó có mạnh thường quân mà. Nhưng chưa đâu, rồi có ngày Lão cũng phải tìm cách cho nó quỳ dưới chân Lão cho xem.
Mà cái lưỡi bò nầy sao lắm thằng thích thế, rõ là đàn ông, cái tính tham đã có từ lúc sinh ra thì phải, cái tính chiếm hữu vỗn dĩ nó rất tự nhiên. Thế mà thằng Mác, thằng Lê, rồi còn cả thằng Mao nữa chứ, cứ một mực đòi công hữu, trái ngược tự nhiên quá, trái bản năng sống, mà sống là quý nhất rồi, chết thì cần cái đếch gì, ngu nhu chó thế mà trước giờ mình cố tin. Thây kê. Ta cứ mượn cái xác ma đó để ta làm theo hướng của ta, cần đếch gì cái chủ nghĩa nầy nọt, vứt mẹ nó qua một bên.
Thằng Quảng nó thông báo là có rất nhiều xuồng sắt lạ đang ở ngay con nước nhà cô Việt từ nhiều ngày nay. Thông tin nầy quan trọng đây. Quan trọng hơn là cái thái độ của khu vực và xa hơn nữa cho cái lưỡi bò, hay là gì? Họ đang vờn mình đây, dò xét Lão hả? Khó lắm nghe các con! Lão tính cả rồi, các con đâu biết rằng Lão có thể bò từ ruột tượng vị lảnh tụ bên nhà cô Việt để bò ra hông. Chiêu này mới nghe con, mới nhưng mà thâm ngang với của ông Lượng chứ bộ.
Đôi mắt Lão càng ngày càng sâu, nó làm cho cái mũi của Lão như càng dài ra, như càng khuằm xuống, trông thật tinh thâm thiên văn địa lý. Lão tự nhũ không được khinh địch. Phải cho mấy thằng nhà báo đưa tin cho con dân Lão biết và nói rõ con Việt đang chiếm giữ cái lưỡi bò của Lão, để từ đò kêu gọi sự úng hộ của con dân cho hành động của Lão. Con dân úng hộ thì quân đội phải úng hộ thôi, đây gọi là "tính chất bắc cầu" mà. Đi một bước bằng hai bước đây. Đối nội coi như êm.
Ai là người quyết định vụ nầy?
Lão “đi tìm nai sơ nơ“ thì chí biết dựa trên công ước, công eo. Nhưng cái khó là bây giờ cái lưỡi bò nó không phải là chuyện giữa mình với con Việt nữa rồi, nó trở nên ba phương tám hướng rồi. Nên tính chất quyết định của Lão “đi tìm nai sơ nơ” cũng được khoảng một vài chục phần trăm thôi. Các phần trăm còn lại e rằng nó là thực lực của các bên.
Hay là mình bịt miệng lão Đài vậy?
còn tiếp
Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009
Hội nghị Diên Hồng về cái lưỡi bò 3:
Cụ nghị “ ắm em đi ca” đã đóng khổ chít khăn, áo thụng hài cong. Đôi mắt cụ xa xăm nhìn về hướng chân trời mọc. Cụ đi đi lại lai ngay gian chính của cái dinh cư quét toàn vôi trắng nầy. Cụ ngẫm nghĩ về cuộc đời chăng? Hay là thế sự? . Trong làng ai cũng biết cụ làm được cái chức đó cũng đã có lúc tưởng gia đình tiêu tan, bại sản.
Nhưng tuyệt nhiên không. Cụ chưa ra đình vội, mọi ngừoi phải chờ cụ, chờ ý kiến của cụ thì mọi việc mới có hướng tiếp theo. Nên cụ tự tin, cụ chả dại gì vội, hớ ra quàng phải dây thì mất hết uy tín.
Ai báo cụ hông lo: Sáng qua khi biết nhà cô Việt có đám hỏi, với lại cái nhà cô Việt nằm trên thửa đất đẹp, có thể gọi là long mạch, cụ muốn qua chổ thôn anh Phi đen củng phải đi qua đó, mà qua nhà thằng Thái cùng làm ăn đều thế. Cho nên bằng mọi giá cụ cũng phải có được, hoạc phải được xem như là một đối trọng. Nên ba hôm nay cụ sai thằng “ôi ba má ơi” nó điều cái xuồng sắt đến con nước sát nhà cô Việt thị sát và nghe ngóng, tin tức cụ có đều. Cụ chí chờ xem thêm động thái của nhà thằng Trung ra sao thôi.
Cụ đi đi lại lại, đi ngược đi xuôi, đi tới đi lui vì cụ không an tâm với cái thằng Trung nầy lắm. Cái Thằng vừa cao lại vừa thâm. Nhìn cái con mắt ty hí một mí là biết nó gian, nó manh. Cái Thằng mấy chục năm trước con đông, rách như mướp. Mấy năm gần đây xây dựng đô thị đất chật người đông nên có giá đây mà. Nó thắng lớn cách đây một hai năm khi bỏ chút tiền ra mua móng trâu của hang xóm, làm cho hàng xóm hết trâu để mua cái xe tự chế, chưa đi đã bể của nhà nó. Thế là nó thắng. Nó mua một loạt xuồng, chiếm lĩnh luôn cả cái cầu ao tắm giặt, đi đò của cô Việt. Thằng nầy dâm, có lẽ nó ngang ngữa mình. Chắc định phen nầy ăn mía ăn cả cụm đây.
Có phải mỗi cái lưỡi bò không đâu, nguyên nhân chắc nó phải khác, mục đích là gì? Cụ phải tổng hợp trước khi ra đình. Nghĩ đến đây tay cụ nghị “ ắm em đi ca” xoay xoay cái cây gậy hình củ cà rốt vạch ra trong không gian thành những vòng kỳ qoái, theo tâm lý người nhà cụ nghị thì cữ chí ấy nói lên trong đầu cụ nghị đã có những diệu sách luôn có lợi cho cụ. Cụ vừa xoay vừa kêu:
Thằng “Mì có em, sặc làm gì“ (Sarkozy) đâu rồi. Ta ra sân đình đi.
Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009
Hội nghị diên hồng về cái lưỡi bò 2:
Hôm sau:
Già trẻ gái trai tụ tập trước sân đình lát gạch theo kiểu lát cũng được mà không lát cũng chả sao, viên thấp viên cao. Chờ phán quyết từ ông nghị phó. Mới sáng sớm mà sân đình đông ghẹt người. Trong gian chính điện, vị trí trung tâm được đăt một cái chiếu rộng. Quê tôi gọi là chiếu trên. Chiếu trên nó cũng có muôn loại, loại trung tâm thì có một, tiếp đến hàng 2 cũng được gọi là chiếu trên, rồi mới tiếp chiếu ngoài hiên cũng chiếu trên, rồi theo cấp bậc cứ thế xếp ra sân cho đến tận nhà bếp.
Chiếu trên cùng: Nơi dành cho cụ nghị và các nhân viên của ngành như ông “ ôi ba má ơi” bên an ninh và trật tự xã hội, bà bill … Chiếu thứ 2 kế tiếp là các ông: ông Thái, ông “ mầy lại xì à” bác Phi,….
Nhưng hôm nay trên chiếu ấy có thêm một người lạ, nghe đâu tên là cụ Đài từ xóm bên qua.
Kế tiếp là hai hàng chiếu trải dọc cho các bên tranh chấp về cái lưỡi bò.
Con cháu trong thôn tỏa ra đông như xem trẩy hội.
Đúng là ông ghị phó có uy thật. Trong khi mọi người đâu ra đó chờ cụ phó thì mãi vẫn chưa thấy cái chõng nào xuất hiện. Nên nhớ cụ phó toàn đi chõng có tháp tùng hẳn hoi, không như cụ trưởng cứ cái xe đạp cọc cạch một mình.
Mặt trời đã lên đến ngọn phi lao. Giọng của Anh phát thanh viên thôn có gốc từ Ngi Lộc cứ văng vắng:
Đây là đài phát thanh Nghi Lôc.
được phát thanh từ ngọn phi lao cao nhất xóm.
đề nghị các bạn thanh niên đang tụ tập bên cây xăng.
Quay trở lại sân đình.
Trong thời gian chờ cụ “ ắm em đi ca” đến họp.
Đề nghị mọi người giữ trật tự.
Tui vội ngó thắng lên ngọn phi lao, nơi chiếc loa sắt phát ra âm thanh sệt Nghệ, rõ là mặt trời đã lên cao….
Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2009
Hội nghị diên hồng về cái lưỡi bò.
Chuyện lịch sử kể rằng: Ngày xưa Cha Ông ta khi thấy Trung Cộng yêu sách và hạch nhiễu, dương oai tấn công nước Việt Nam ta. Nhà Vua lúc đó là do Thượng hoàng Trần Thánh Tông và các quan trong triều đã có quyết định thật sang suốt: Đó là triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý, hỏi về chủ trương hòa hay chiến khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam. Từ đó giữ được cái nghĩa người xưa nuôi người già để xin lời hay vậy.
Ngày nay có lẽ chúng ta không còn chờ mong có ngày cái hội nghị duyên hồng ấy lập lại. Mà nêú có thì những thằng xuất thân từ bần cố nông, tuổi thơ suốt quảng trên lưng con trâu, khi buồn thì đưa cái cổ cò hát bài nếu mai anh chết em có buồn không , thì nghĩ chi đến chuyện triều chính.
Đó là xã hội còn tôi, nói thật các bạn nghe nha. Tôi đã hình dung và có lẽ rất rõ hoạc là có thể tôi cảm nhận nó trong mơ chăng. Nhưng nó thật lắm, thật lắm làm tui tin luôn thì phải. Kể các bạn nghe, nhưng xin đừng cười tui nha, kéo ngượng.
Đó là cảnh dạm hỏi quê tôi. Nói đến quê tôi thì các bạn biết rồi đó. Phong tục nó rườm rà, nội một đôi trai gái đến được với nhau , sống cùng nhau tới cái lúc răng rụng lên, tóc rơi xuống cũng đã mất bao nhiêu thủ tục. Mà lại tốn cả tiền lẫn thời gian nữa chứ, không như thành phố, sướng. Đánh ào cái coi như xong. Ở quê tôi nào là dạm ngỏ, ăn hỏi rồi mới tới cưởi hỏi xin cho. Ấy thế mà có chuyện nầy xãy ra ngay hôm ăn hỏi nhà giữa nhà trai là Bác Trung và nhà gái là nhà Cô Việt , mà đến bây giờ tui cứ coi đó là cuộc hội nghị diên hồng về cái lưỡi bò.
Hôm đó: Theo phong tục cưới hỏi nhà trai buộc phải đưa đến cho nhà gái một cái đầu và một cái đuôi của một con thú giá trị, nhưng quê tôi thường dung bằng đầu heo hoạc đầu, đuôi bò. Không phải đòi hỏi gì vì hôm đó nhà cô Việt củng thịt một con bò to bự chảng, cả làng ăn mới hết chứ đừng nói đến xóm. Nói xóm vì Bác Trung và Cô Việt đều là chổ thâm giao đi lại mặt khác đều là người cùng xóm. Thuộc kiểu tối lửa tắt đèn có nhau ấy mà.
Trong khi mọi người đang chén tạc chén thù, chén chú chén anh với bao câu chuyển thủa xưa, rồi chuyện mai sau khi hai gia đình là một. Chắc họ nghĩ cả hai đều độc có mỗi một con nên tính hợp nhất cho nó ấm cả trong lẫn ngoài, cả già cả trẻ đây mà. Thật là náo nhiệt, tiếng vui đùa, tiếng true nhau của đám thanh niên, tiếng thế sự của người già hòa vào nhau làm cho đám hỏi như muốn kéo dài bất tận. Không khí đó sẽ còn mãi nếu không bị tiếng kêu của Cháu Cam, cháu Cam gọi cô Việt là gì Việt, tức em mẹ.
Tiếng thằng Cam rất cao, như muốn réo lên cho mọi người nghe thấy. Nó chạy đến bàn cô Việt đang tâm sự cùng bác Trung, hớt hãi thong báo:
Cô, cô ơi cô! Cái đầu con trâu bên nhà trai đưa qua sao hông có lưỡi hả cô.
Cô Việt mặt đõ bừng, định bụng giã cho thằng cu Cam một cái nhưng lại cố nén nhịn vì đông người. Mắt cô nhìn thắng thằng Cam, sau rồi lại đưa mắt theo tay nó .
Cách đó chừng mừoi thước, trên cái bàn lớn kê dưới bàn thờ các cụ . Bên cạnh mâm ngủ quá là đến chiếc mâm của nhà giai, nó bày một đầu trâu, một đuôi trâu và một ít bảnh phu thê …. Nói chung đò dung dạm hỏi theo tục lệ. Không có gì lạ, rất bình thường, không cầu kỳ cũng chẵng xa hoa, mắt cô đã dìu dịu và đã trở lại nét đẹp vốn có. Trong làng nầy ai cũng nói cô Việt có tuổi mà đẹp nhất vùng ấy thôi. Mà cô đẹp thật, tui nhỏ tui còn biết nữa là.
Sự việc có lẽ kết thúc ở đó nếu như không có thằng Hải say chọc vào. Cái dáng khệnh khạng, lèo xèo của nó đi thắng tới bên chiếc bàn và săm soi. Kiểu của thầy bói sờ chân voi, nó ngó nghiên, lắc tới lắc lui một chặp rồi nhìn về phía bác Trung nói lớn:
Lưỡi trâu đâu. Sao trâu không có lưỡi.
Ông coi con gái nhà nầy câm sao, mà đổi đầu trâu không lưỡi.
Câu chuyện đang bé xé ra to khi các cụ, các bác, các thanh niên đã có tý men bàn tán. Góp ý, nhận xét. … Lúc nầy cái dạm hỏi trở thành vụ tranh chấp đúng sai và ai sở hữu cái lưỡi bò.
Một cuộc cái vã của các cụ ở chiếu trên không ngã ngũ. Cuộc gành nhau của các chú trung tuôi, đến cuộc ấu đã giữa các thanh niên của họ nhà gái và nhà trai xãy ra, dẫn đến cảnh tan tiệc, một số đi nhà thương, số còn lại kẻo nhau lên thôn.
Hai bên nguyên đơn và bị đơn đều chờ ông nghị truởng phán xét. Ông nghị nầy uy tín lắm, người trong thôn đặt cho cái tên là “đi tìm nai sơ nơ “ Tên Việt thì tụi nhóc tui sao biết.
Rõ xui, đúng cái ngày cụ nghị thôn cáo bệnh, ở nhà vì vừa dính đợt sốt khủng hoảng tiền tệ toàn cầu, mấy hôm sốt cao nên chưa thể đi lại được. Mọi nguời la lên, nhưng rồi sau khi bàn bạc cùng ông Lao, ông Cam, bác Thái, …. Nói chung là các vị bô lảo thôn đành quyết định chờ ông nghị phó “Yêu nai chết, sét ta dét, ắm em đi ca"
Ông nghị phó cũng uy tín lắm, nguời ta bảo có phần lấn lướt ông trưởng. Ai biết được thực hư ra sao:
Còn tiếp.nhưng vì lỗi chính tả nên con đang cố sửa.
Trần Văn Huy.
Ra Hà Nội 2:
Bầu trời màu hè làm cho quang cảnh sáng lòa, chói lóa qua những rạng phi lau khi phán xạ trên những giãi cát trắng làm cho mọi vật trở trên mờ lòa và xiêu vẹo khi chiếc xe đi ngang. Trên xe Bác tài đã bắt đầu tăng tốc khi đã lê la suốt một ngày qua hai tỉnh để bòn rút và nhồi nhét những vị khách cuối cùng như không còn chổ để đi. Thôi thì nghề nào nghiệp nấy, người ta kinh doanh thì người ta phải tích cực chứ.
Khổ nỗi có lẽ tuổi thọ của chiếc xe có khi còn bằng tuổi của Bác tài và các hành khách cộng lại ấy chử. Nó già nua, nó gầy còm ốm yếu như con trâu già nhà tui mà mới đây thôi mẹ tôi phải cho nó vào lò mổ khi quyết định để tôi đi thi. Con trâu già gắn với gia đình hơn hai mươi năm nên không ai nỡ giết thịt, thế mà.
Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009
Chuyển xe ra Hà Nội:
Kỷ niệm in đậm trong tâm trí tôi sau nhiều năm vẫn ám ảnh đó là chuyển xe trên đường ra Hà Nội. Một chuyển xe đã để lại trong tôi, một thằng con trai 18 tuổi trở thành nổi đau tình cảm và suy nghĩ, cảm nhận tình yêu có phần lệch lạc.
Sáng sơm tinh mơ:
Mẹ tôi lưng đã còm nhưng vẩn cố mang ra tới cái bến xe khách tạm của làng nào gạo, chăn màn ... Nói chung là lúc đó trong tôi tưởng tượng như là đi Lào, Cambốt... Chuyển đi không hẹn ngày trở lại. Phút chia tay ngắn ngũi đó cũng chính là dây phút cuối cùng tôi được nhìn mặt cụ thân sinh và nuôi nấng tôii.
Chiếc xe cà khổ đưa tôi ra Tỉnh. Cái Tỉnh miền Trung khô cằn sõi đá. Để từ đó bắt tiếp nấc thứ hai ra Thủ Đô.
Mai viết tiếp các bạn nha.
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009
Khi nhu cầu thân xác đạt tới đỉnh điểm:

" Anh đâu rồi: Chúng Em đang ở nhà nghĩ Minh Đức sau bến xe Mỹ Đình đây nè. Anh và bạn Anh tới đi"
Đến nước nầy tôi đành nhờ người cứu viện. Tôi gọi ngay thằng bạn lãng tử vừa quen trong một bữa nhậu. Thế là hai ông bạn tôi lên đường........
Khúc chuyện thất 100 phần 100 sau khi họ thuật lại sẽ được nói tiếp phần sau. Xin phép nghĩ ngơi tý đã
Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009
Một Số hình Lai Châu:
Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2009
Lai Châu: Chân trời mù tối
Nói đến sự hoang sơ còn sót lại. Hay nói đúg hơn dưới sự tàn phá của con người thì Việt Nam, thiên nhiên đã hết. Có chăng chí còn lại một tý ty nơi mà vận chuyển và thiên thiên vô cùng khắc nghiệt may ra còn chút thiên nhiên vẩn còn đọng lại chút dân dã hoang sơ:
Chúng tôi: Nhóm yêu thiên nhiên sẽ cập nhật hình ảnh theo biển đổi hàng ngày cho quý vị.
Việt nam holiday :
well come to VIệt Nam:
Điều đầu tiên khi các bạn đặt chân tới Việt Nam. Người Việt luôn luôn mở rộng vòng tay nhân ái đón bạn và những vị khách phương xa đến thăm chúng tôi:
Chúng tôi hy vọng được đón bạn ở thủ đô Hà Nội - Việt Nam. Với những món ăn truyền thống và nét văn hóa bản địa.
Nói đến Việt Nam: Có lẽ trong tâm thức các bạn hoàn toàn xa xôi. Nhưng theo tôi nó thật gần và đã được biết đến từ thể kỷ trước.
Việt Nam: Khi nói đến: Chúng ta phải nói đến từ Hà Nội, rồi từ đó tìm hiểu lịch sử , văn hóa, con người. Một Vài nét về Hà Nội:
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009
Lưỡi Dao?
Sinh ra trong một gia đình ghèo khó, tui cố gắng sắm cho mình cái bằng đại học loại giỏi và có việt trong một công ty cố phần. Với công sức phấn đấu và mồ hôi xương máu tôi đã được đề bạt lên chức PGĐ. Nhưng các công ty cổ phần các bạn biết đó, nó như căn bệnh mãn tính do truyền thống sống nhờ quan hệ là chính, đại đa số vốn hoạt động của công ty vo tròn trong hai chữ " QUAN - và - Hệ".
Khi thiếu vốn: Bạn có tín chấp ngân hàng. Chí cần có quan hệ.
Khi thiếu năng lực: Bạn có Quan và Quan hệ.
Tất cả tạo nên một vòng tròn khép kín.
Chí khổ cho những con người luôn luôn ý thức muốn vươn lên.
Trong quá trình đó ý thức trách nhiệm cũng cao lên. Và đến một lúc nào đó, mọi quan hệ cấp dưới, quan hệ làm ăn, đối tác chí tìm đến bạn. Bạn nghĩ mình quan trọng. Nhưng không một lưới dao do cấp trên bày sẵn để bạn bước lên và tự kết liễu đời mình ngay trên đó. Con đường phấn đấu, con đường chết đi... Tại thời điểm đạt đến đĩnh cao.
Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009
Sex là một nghề?
Đọc toàn bài
Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009
TVVN
Đọc toàn bài
Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009
Hacker toan tap
Như là trình soạn thảo của Jargon Dung và tác giả của một số khác nổi tiếng về tài liệu của thiên nhiên tương tự, tôi thường xuyên nhận được điện thư yêu cầu từ các mạng lưới newbies hỏi tận tình, chu đáo (có hiệu lực) "làm thế nào tôi có thể tìm hiểu được một wizardly hacker?". Quay lại năm 1996 tôi nhận thấy rằng có vẻ như không được bất cứ câu hỏi thường gặp hoặc các tài liệu web có liên quan trọng câu hỏi này, vì vậy tôi bắt đầu này. Rất nhiều tin tặc hiện nay definitive nó, và tôi giả sử
-------------------------------
read more:
Bấm vào đây
---------------------------Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009
chấp nhận nó hoạc không chấp nhận
trích từ tin nhắn điện thoại:
"khi mới yêu nhau. Em thấy Anh ấy hoàn hảo lắm, khuôn mặt hiền hậu, ăn nói nhỏ nhẹ đàng hoàng, đẹp trai... Nghề nghiệp ổn định, đang làm giáo viên một trường đại học ...Chúng em yêu nhau đã 2 năm. Sau nầy em phát hiện Anh ấy cả độ đá banh, rượu chè, nói dối, bay buớm ... Rồi những chuyện liên quan đến tiền . Tình cảm của em dành cho Anh ấy càng ngày càng ít. Anh ơi em có nên tiếp tục vơi người đó không?"
-------------------------------------------------
Biết trả lời sao các bạn nhỉ:
Theo ý kiến cả nhân tui thì lúc đó chí biết khuyên một câu mà bây giờ nghĩ lại hong biết có đúng hong:
Trong quá trình tìm hiểu của tình yêu trước hôn nhân, người nam và người nử là hai cực của một cái nam châm điện, không phải là nam châm vĩnh cửu. Nên trải qua thời gian, nếu không có mục đích chỉnh chắn thì đến một giới hạn nào đó chúng ta sẽ biết rõ về nhau, người nầy biết ưu- nhược của người kia và nếu chấp nhận được thì sẽ tiến tới cuộc sống thăng hoa và xây dựng cuộc sống gia đình hạnh phúc. Nhưng nếu vì một lý do nào đó, mà hầu hết đại đa số các trường hợp yêu nhau lau ngày, hai năm ba năm ..
Chúng ta yêu nhau quá, nên chúng ta đã trao hết cho nhau. Trao cái đẹp nhất, đến cái đẹp nhì .... rồi đến một ngày đến cái không còn đẹp nữa ... Nếu không chấp nhận được thì tình yêu tan vỡ ....
-----------------------------------------------------
Trong lớp tôi hồi sinh viên thì 10 đôi yêu nhau có đến 9 đôi bỏ nhau, vì 5 năm đã trao hết cho nhau. Hoạc do hoàn cảnh ra trường mỗi người một nơi rồi tan vỡ ...
Đứng trước câu hỏi đó tôi chí biết trả lời em:
Em ơi con đường em chọn. Em nên chấp nhận nó hoạc không chấp nhận nó ...
Xin các bạn góp ý giùm tôi.
Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2009
Ngô Đình Diệm và giới trẻ trong nước
Nói chung đây là lối truyền bá của bè lũ đã kết hợp CIA ám sát ông để tạo nên cái chỉnh ô hợp.
Trong một cuộc dạo chơi và có tính thăm dò các vị có tuổi, có học vẫn đến ông lái xe ôm đã sống ở Sài Gòn từ thời Pháp đều có những nhận định rất tốt về vị tống thống đầu tiên của nước Việt. Trong họ Ngô Đình Diệm là người xuất thân chỉnh trực, nối tiếp theo quan điểm của cha là NGô Đình Khả, người được tượng trưng là thắng như cây tre đất Việt. Trong thời kỳ Pháp xâm lược Việt Nam, nhằm hạn chế quyền cai trị của người Pháp, Ngô Đình Diệm đã lên tiếng phán đối và kêu gọi sát nhập ba vùng Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ làm một để hạn chế sự kiểm soát bởi quan chức người Pháp tại Việt Nam, kế hoạch không thành công nên Ông từ quan.
Chính vì vận nước rối ren, người dân cùng cực Ngô Đình Diệm đã không ngừng suy nghĩ và mong muốn tạo lập nên một chỉnh thể mới, chính thể có thể làm cho dân no ấm và yên bình. Đứng trước sự trổi dậy ồ ạt của Cộng Sản , Ngài đã nhờ Mỹ giúp sức để ngăn chặn vì biết rằng cái lý thuyết XHCN là vô tưởng . Việt Nam cộng hoà ra đời và đối với những người dân di cư thời đó thì VNCH đúng là bến bờ tự do, là thiên đường cho một giai đoạn lịch sử mù tối tận cùng của địa ngục. Đất nước đang trên đường thay gia đối thịt với người dìu dắc sáng suốt.
Củng từ đây:
Với tôn chí Việt Nam không chịu sự lệ thuộc của ngoại bang. Ngô Đình Diệm chí muốn sự giúp đở của Hoa Kỳ về vật chất, Ông kiên quyết không cho Mỹ đổ bộ vào miền Nam Việt Nam. Trong công cuộc chống cộng ngày càng tỏ ra hung hán đó, Hoa Kỳ đã móc nối với bè lũ phản động tay sai bợ đở MỸ mễ đã ngang nhiên sát hại ông.
Đó là vài dòng sơ sơ về vị tổng thống đầu tiên. Nhưng 30 năm đẵ qua đi, chế độ mới đang ngày đêm thay đổi lịch sử, sự mờ nhạt của của các vị tổng thống kế nhiệm, sự nhu nhược của những con người nầy đã tôn thêm hình ảnh Ngài như một vị anh hùng dân tộc , hình tượng tốt đẹp của tổng thống Ngô Đình Diệm vẫn mãi luôn là biểu tượng để tri ân, để giáo dục con cháu của người dân Sài Gòn và của toàn dân Nam Việt.
Mặt khác trong những môn học của Cộng Sản ngày nay người ta cũng đã ít nói xấu về Ngài, đã từng bước công nhận sự đóng góp của người cho dân Việt, người ta chữi nhiều đến những tên bợ đỡ Mỹ ....
Nhưng tại sao người Việt nước ngoài lại gọi Ngô Đình Diệm là độc tài, một số blog còn nói Ngô Đình Nhu nghiện á phiện ... Rõ ràng dưới sự chí đao của bè lũ đối địch và của một số tướng lĩnh Cộng Hoà đã xuyên tặc nên những dối trả nầy và lưu truyền cho con cháu tị nạn, nhằm hợp thức hoá vụ ám sát và tránh cho những cuộc soi xét và kết tội của toàn dân tộc.
Ngày nay khi nếu có ai hỏi về Ngô Đình Diệm, tuổi trẻ trong nước vẩn kính cẩn khi nói về Ngài bất chấp sự cấm đoán của chính quyền trong nước và sự xuyên tạc của cộng đồng hải Ngoại.
Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2009
Cách làm video cho web, blog:

Website chia sẻ video phổ biến thế giới hỗ trợ tính năng này cho những ai có thói quen dùng webcam để quay clip, nhất là tín đồ của trào lưu hát nhép.
Để sử dụng dịch vụ, trước tiên người dùng cần chắc chắn webcam đã được gắn vào máy tính và hoạt động tốt. Sau đó, mở trình duyệt web và truy cập vào liên kết youtube.com/my_webcam rồi tiến hành đăng nhập bằng tài khoản YouTube. Bạn sẽ thấy giao diện web như sau:
Giao diện thiết lập Webcam.
Đánh dấu chọn vào mục Allow rồi click Close để cho phép YouTube "liên lạc" được với webcam của bạn. Giao diện tiếp theo hiện ra là:
Giao diện chờ sẵn sàng cho việc quay phim.
Bấm vào Ready to Record để quay phim. Nếu webcam có chức năng ghi âm thì âm thanh sẽ được ghi kèm theo video. Khi hoàn tất, bấm nút Stop:
3 tùy chọn sau khi quay xong đoạn video.
Ở giao diện tiếp theo, người dùng sẽ thấy có 3 lựa chọn:
Đọc toàn bài
Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009
Tây Nguyên trong tôi:

Thư gửi em.
Tây Nguyên kỷ niệm:
Em còn nhớ không em,cái thủa chúng mình cùng ngồi chung lớp trên mảnh đất than thương chan hòa tình đầm ấm. Cái ngày chúng mình cùng sống với Ba Má và tình thương yêu đùm bọc của các cụ ông cụ bà…, Chúng ta ngày ấy ngoài tình thương yêu đồng loại còn được thiên nhiên ưu ái, bầu trời trong xanh, thiên nhiên hài hòa, đặc biệt khi mùa hòa quỳ nở, mùa hoa cà phê… tô điểm cho quê hương ta như một bức tranh tráng lệ, mộng mơ với các giải mầu trắng, vàng và màu xanh của những cảnh rừng nguyên sinh hòa lẫn màu đỏ của đất cao nguyên huyền diệu.
Chúng ta lớn lên trong những điều kiện tự nhiên lý tưởng nhất và phát triển theo bản năng vốn có của những con người nối tiếp Cha Anh, Chiến tranh, chiến tranh em, anh lên đường nhập ngũ, kể từ đó… Mặc dù chiến tranh đã qua đi nhưng chúng ta chưa bao giờ gặp nhau từ ngày ấy. Củng như em cuộc đời đưa đẩy, Anh cũng đã rời xa Tây Nguyên, rồi lập gia đình nơi phương trời mới để sống theo quy luật tạo hóa và bảo tồn giống nòi.
Nhưng cứ mỗi buổi chiều tà, khi mà công việc công ty và gia đình lắng xuống, và khi ta ngồi nhâm nhi ly cà phê thi trong anh lòng lại nặng trĩu và cảm giác đắng như ăn mòn trong tâm thể. Cái cảm giác đó đã âm ĩ một năm nay, sau chuyển về thăm Anh cả.

Chắc em không thể nào hình dung ra quê mình nữa, nó hiện đại đến tan hoang,nó công nghiệp và đô thị đến không còn rừng rú. Người, người, và người sau những cuộc di dân từ Bắc vào Nam… Đã hình thành nên một Tây Nguyên mới… Tây Nguyên bây giờ sẽ là đồi trọc, và tương lai sẽ có thể được gọi là Bình Địa Nguyên … Khi những cụm rừng, những đồi cỏ sẽ được san bằng để thu về “ Bô – Xít”. Khi mà đất đỏ được thổi tung lên làm cho bầu trời bụi mù mịt, rồi khi mà được rửa trôi trên những dòng suối chảy về xuôi mang theo những tàn dư “ bô – xít” và đất đỏ chảy ra sông suối thành những ao hồ chết, nguồn nước ô nhiểm nặng nề.
Em sẽ không còn tưởng tượng nổi những trên những con đường quen thuộc khi chúng mình thường chăn thả đàn bò những ngày hè là những trạm gác của những người Trung Quốc, họ đến để kiểm soát “ bô – xít” hay để bình trị Tây Nguyên thì anh không thể rõ, nhưng sao trong anh vẩn lo lắng không yên. Cũng đâu phải riêng anh, rất nhiều người thậm chí có thể nói là phần đa dân số Việt Nam và một số người từng trải và có địa vị, có công lao còn ra sức phán đối như: Võ Nguyên Giáp vị đại tướng tài ba, nhiều nhà khoa học, trí thức đều lên tiếng phán đối, nhưng em ơi một số ít vì quyền lợi và mục đích cả nhân, hay họ bị ép buộc vẩn ngang nhiên tiến hành khai thác...
Anh cứ nghĩ Cha Ông ta thường nói " Con hơn Cha, nhà có phúc " . Việt Nam ta có lẽ đang trong thời kỳ đại phúc, khi một số người con xem nhẹ lời góp ý của các vị cha già, quên đi nhân dân, quên đi lịch sử phát triển và sẳn sàng quên đi nơi chôn rau cắt rốn trên mảnh đất hình chữ S mà Cha Ông ta để lại.
Thứ Tư, 17 tháng 6, 2009
WELLCOME TO VIET NAM


VIET NAM
is a country any serious traveler should visit at least once in his/her life. Its natural settings, its religious monuments, its local markets, its people, its cuisine, and its beaches are the main reasons for visiting, but there are many more.
If you look at the map on the right, you will see what the country looks like. There are two ways to visit Vietnam: starting in Hanoi, and going South; or starting in Saigon, and going north.
When to Go/Climate: The best season to travel to North Vietnam is during the hot summers, from May to October. Winters in the North are cold and cloudy. In the mountainous regions in North Vietnam (Sapa), it may be freezing during winter. Central Vietnam wet season is from December to February. The south has two main seasons: the wet, from May to November; and the dry, the best season to travel, from December to April. The hottest season is from February to May.
Get in: there are three international airports: Hanoi (HAN), Saigon (SGN) and Da Nang (DAD).
Get around: Moving around Vietnam can be done on bus, train and/or plane. For long distances I recommend plane, train is also an option. Bus should only be considered in short journeys.
Money and Costs: the non-convertible Vietnamese Dong (VND) is the local currency. USD may be accepted in some tourist areas. Prices in Vietnam are low. Accommodation and food are particularly cheap. 
Length of stay: The minimum stay I would recommend to visit Vietnam is six weeks. In case you do not have that many days, you will have to split your visit in two (or you will have to skip some of its destinations).
Languages/People: 82 million people live in Vietnam. In the south, people are friendly, and in the north they are trustworthy. Vietnamese life revolves around the family. Vietnamese is the official language. English is widely spoken in tourist areas.
Food: Vietnam cuisine is, in my opinion, one of the richest in the world. Fromjavascript:void(0) traditional Vietnamese food to seafood, you will always find something worth trying.
Bellow these lines you will find a short description of Vietnam's main tourist attractions. I hope you enjoy my virtual presentations of Vietnam's main tourist attractions.
Some photo:

Trich tu blog nuoc ngoai.
Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009
Cô bé Việt kiều:
Hôm chủ nhật tuần trước thằng bạn tự nhiên điện thoại rủ nhau ra phố uống cà phê tán chuyện. Kể cũng lạ, cái thằng khi không lại ra uống cà phê khi mà thời tiết nóng nực như thiêu như đốt trên bầu trời Hà Nội nầy. Nó biết tui ra Hà Nội ấy mà, đang dự tính đi loanh quanh để tìm một hai vại bia hơi của Hà Thành để giải nhiệt, ngờ đâu lại phải tụm năm tụm bảy trong cái quán ở góc phố Huế oi bức nầy.
Đang ngồi tán dóc với mấy thằng bạn và thưởng thức ly cà phê Trung Nguyên tôi đưa mắt liếc qua cái laptop của nó, Việt Nam mình đúng là sành điệu, Wifi bây giờ hầu như quán nào củng có. Nhìn thằng bạn đang chát với một cô gái nhìn qua hình thấy còn trẻ lắm nên tôi tò mò hỏi:
Quen nhau lâu chưa? tôi hỏi.
Quen cái con mẹ gì, thích thi nói chuyện tý
Có bao giờ gặp mặt đâu. Nó trả lời.
Tôi hỏi: Sao thấy nói chuyện tình tứ thế:
Ùh thì thấy hay hay, với lại nó tự giới thiệu là Việt Kiều, sinh bên Mỹ, gia đình đi từ năm 1975....
Tao quen khi chơi cờ tướng trong Zingplay.
Tôi giật mình. Hỏng lẽ con bé chơi cờ tướng? Qua lời thằng bạn tôi biết cô bé rất giỏi về cờ tướng, đã lên tới cấp kỳ thủ - một đẳng cấp cao đối với người chơi cờ . Ngoài ra cô bé củng rất am hiểu về lịch sử của môn cờ và các bài toán về cờ và những công dụng của môn cờ tướng đã được ứng dụng trong toán học, điện tử ....
Tối đó tôi củng vào Zingplay và cố liên lạc để đánh với cô bé. Kết cục tôi thua 4-1. Sau hồi trao đổi tôi thực sự choáng.
Đêm nằm suy nghỉ chẳng lẽ người nước ngoài lại biết về mình rõ hơn mình ?
Đường hầm hiện đại nhất Việt Nam thành bể nuôi cá:


Theo thông tin trích từ báo Dân Trí:
" Lễ thông xe kỹ thuật hầm đường bộ Kim Liên - Đại Cồ Việt sáng nay đã không trọn vẹn bởi trận mưa ập xuống lúc 9 giờ. Chỉ là “trận mưa vừa” nhưng đã kịp biến hầm đường bộ hiện đại nhất Việt Nam này thành một “bể bơi” cực lớn có mái che".
Nhìn những người đi xe gắn máy(xe hon đa, ô tô ...) tôi lại có cảm giác giống như trận lụt tại Hà Nội vào năm ngoái, cá ở trong các ao hồ của các nông dân tràn ra, bơi lội tung tăng trên đường, vào cả nhà dân.
Hôm nay công trình hiện đại nhất, dài nhất Việt Nam, công trình biểu tượng của khoa hoc và công nghệ hiện đại đã được phơi bày ngay hôm lễ thông xe. Đồng ý Hà Nội thấp, hệ thống thoát nước không thể tự tiêu mà phải bơm ra sông Hồng. Nhưng thiết nghĩ khi ta thiết kế hay lập dự án củng phải tính đến vẩn đề thoát nước cho đường hầm nầy ...
Theo báo Dân trí thì hôm nay lượng mưa la trung bình, nghĩa là chí một trận mưa như bao trận mưa bình thường khác . Nghe và nhìn thấy cảnh nầy tui ước sao nhà mình có cái công trình nầy để về nuôi cá chắc chắn thu nhập cao đây bà con nhỉ?
Mai Phương Thúy

Mai Phương Thúy sau khi đoạt vương niệm hoa hậu Người Việt . Cô Hoa Hậu nầy đã phát huy được sắc đẹp trời cho của mình để làm tăng tên tuồi củng như trong làm ăn kinh tế.
Theo thông tin ở một số trang web không chính thức, Cô hoa hậu nầy trong 2 năm đã kiếm được 10 tỷ đồng qua các so diễn và các hợp đồng quảng cáo.
Mới đây thành phố biển Nha Trang lại được hâm nóng bởi bông hoa mùa thu nầy với những đường cong cơ thể qua bikini ....
Nào chúng ta hãy chờ xem người con gái phương đông sẽ làm được điều gì trong nền điện ảnh Tây.

